My love "Part 2"

Sunday, July 15, 20120 comments

Cuối năm cấp 2, chuẩn bị thi vào cấp 3. Ai cũng thế, cũng bận rộn ôn thi, học hành để có thể thi vào trường mình muốn. Vân cũng vậy, cũng đang tất bận đi học ôn để thi đậu vào cái trường ba mẹ muốn nó theo học. Vân không đẹp, nhìn chỉ dễ thương, ngoài cái sóng mũi cao vút và cái má lúm đồng tiền thừa hưởng được từ ba mẹ thì Vân chẳng có nét gì đặc biệt. Từ xưa tới giờ, Vân vốn mang danh ngây thơ vì chưa quen một thằng con trai nào cả, không phải Vân không có ai để ý, nhưng Vân muốn giữ cái vẻ ngây thơ vốn có của mình.
Hôm đó, cái ngày đầu tiên Vân bước chân vào lớp học ôn thi. Nhìn xung quanh nó chỉ thấy toàn người xa lạ, nó không quen ai trừ con nhỏ bạn của nó.
- Ê! giờ sao mảy? Tao vs mày có quen ai đâu? Ngồi đâu bây giờ?- Vân hỏi nhỏ con bạn.
- Đây!-con Mi bạn nó chỉ tay vào bàn nhất, rồi 2 đứa leo dô bàn ngồi.
Những ngày học đầu tiên diễn ra không quá đặc biệt, nhìn Vân khá lạnh lùng nên mọi người trong lớp cũng không đến làm quen. Vài ngày sau đó, có 1 thằng kia, hồi ấy hắn học chung trường với Vân, mà nàng đâu có biết, hắn vào ngồi kế chỗ Vân.
Vẫn bình thường như mọi ngày, Vân đi học rồi lại về nhà, nhưng lâu dần, ngồi chung hoài với 1 đứa con trai, tụi bạn Vân cứ gán ghép nó vs thằng đó . Thằng đó dường như cũng có cảm tình vs Vân, vì qua những cử chỉ, hành động Vân nhận thấy được điều đó.
-Ê! Mi chép bài chưa cho tao mượn chép với tao không thấy thầy ghi gì hết.-Vân nói vs con bạn
-Vân nhìn vở mình mà chép này.-Duy đẩy quyển vở vào tay Vân
-Không! không thèm, chữ xấu không đọc được.- Vân đẩy quyển vở lại cho hắn
-Vậy để mình đọc cho Vân ghi
-Không cần!...
Duy im lặng không nói gì, dường như Vân đã quá đáng, Vân cũng cảm nhận được điều đó.
-Tối cho Duy theo sau Vân nhé!- Duy nhẹ nhàng hỏi khi tiếng trống ra về vang lên
-Tùy!
Vân đứng dậy bước nhanh ra khỏi lớp, Duy đi theo sau Vân, không nói gì. Vân lấy xe, ra cổng đứng đợi bạn, Duy vẫn đứng đằng sau Vân, từ đằng xa. Con bạn của Vân rốt cuộc cũng lấy đc chiếc xe ra.

-Mày làm gì mà lâu thế? tao đợi nảy giờ, về thôi!
-Xí, đợi có xíu làm gì ghê thế?- Con bạn vừa nói vừa lấy tay đẩy Vân 1 phát.
"Ầm" Vân té nằm lăn dưới đất @@! (con bạn đẩy mạnh quá, Vân chống chân không kịp nên té ra, xấu hổ quá đi .
-Vân có sao không?- Duy nhẹ nhàng đỡ Vân đứng dậy rồi lại nhanh nhẹn dựng chiếc xe đạp điện của Vân lên.
-Không sao! Cám ơn, mình về đi. -Vân vẫn vô tâm vs Duy, nhưng trong lòng Vân thấy bối rối, tim Vân đang đập loạn nhịp lên ^^!
Tối hôm đó, Vân không ngủ được, nằm lăn lộn mà đầu thì cứ nhớ tới Duy  Vân quyết định từ giờ sẽ không vô tâm, lạnh lùng như trước nữa.
-Tao thích thằng Duy trong phòng học ôn.-Vân nói với nhỏ bạn thân của mình
-Thiệt hả? Để đó tao thúc đẩy cho 2 tụi bay đến với nhau
Cả hai nhìn nhau cười hì hì :
Hình ảnh đã đăng

Từ hôm đó, Vân thích Duy, Duy cũng thế. Nhưng hai đứa chỉ dừng ở mức tình bạn, vì Vân muốn ôn thi thật tốt, đậu vào trường rồi mới nghĩ đến chuyện tiến xa hơn... Rồi kì thi vào cấp 3 cũng tới, Vân cố gắng làm bài thật tốt... Cuối cùng, Vân cũng đậu được vào trường, Duy cũng thế, cũng đậu vào trường. Nhưng do điểm chênh lệch nhau nên Duy được xếp học trên Vân 2 lớp, Duy học ở lầu 2, còn Vân phải leo lên tận lầu 3. Hôm đi lên trường tập trung, Vân vui mừng hớn hở, muốn đi để tìm Duy, nhưng đi tới cổng trường, Vân thấy Duy chở con nhỏ bạn thân của Vân hồi cấp 1. Vân lặng người đứng nhìn họ cười nói với nhau:
-Mi! Hồi trưa tao thấy thằng Duy chở con Trinh, chắc tụi nó quen nhau.-Vân nói với giọng buồn
-Cái gì! Hồi nãy tao vừa gặp nó, tao nói nó là mày đang chờ nó mà!-Mi giật mình há hốc miệng
-Hả? Mày giết tao rồi, mặt mũi đâu mà đi học nữa đây :((
-À!!!- con Mi trợn mắt, vui mừng
-WTF?
-Hôm bữa mày nói mày hẹn anh nào 12 đó, bây giờ gặp đi rồi có gì quen luôn, mốt thằng Duy thấy sẽ nghĩ mày chỉ giỡn vs nó thôi.-Nó cười giọng đắc thắng
-Ờk. chưa biết nữa.Mấy hôm sau, Vân có hẹn anh gì đó lớp 12 lên lớp gặp mặt nói chuyện... Hôm đó, ngồi trong lớp học bài ngột ngạt, Vân định ra ngoài học cho thoáng, nhìn ra ngoài thấy nhiều người trước lớp, Vân không nghĩ là anh đó lên tìm mình, Vân cầm quyển vở đi thẳng ra ngoài...
-Đó, con đó tên Vân á, phải nó hông anh?-Tụi trong lớp nhí nhố chỉ trỏ về phía Vân đang đi
Vân giật phắt người, quay lại, nhìn vào bảng tên của cái người đang tiến về phía mình rồi đi thẳng vào lớp ngồi không nói lời nào =)) vừa đi vừa nghĩ "đúng anh ta rồi", mà hồi nảy rối quá chưa nhìn mặt anh ta nữa :((.... Ra chơi, Vân cùng mấy đứa bạn xuống căn tin mua nước, lúc đang đi lên lớp.

-Vân...Vân!!!-anh ta gọi với theo Vân

Vân chỉ quay lại vài giây, không nhận ai ra ai nên Vân đi lên lớp luôn =))...Kết thúc một buổi hẹn gặp mặt, Chẳng biết mặt mũi anh ta ra sao =))

Buổi tối, đang ngồi online yahoo chém gió với tụi bạn
-Buzz!!
-?
-Chiều kiu không nghe luôn nha
-Ủa kiu hả?
-Ờk, mà có quay lại đâu, đi luôn
-Hì, không bíêt, nghe loáng thoáng tên Vân, sợ không phải kiu mình nên đi luôn...

...................

Hôm sau, lại một cuộc hẹn gặp mặt giữa Vân và anh ta. Giờ ra chơi, đang đứng chém gió với tụi bạn ở hành lang.

-Vân! Vân!...-Anh lấy tay đánh vào lưng gọi Vân
-Hả?-Vân quay người lại nhìn vào bảng tên của anh ta
-Biết ai hông?-Anh ta vừa hỏi vừa lấy tay che bảng tên lại
-Biết rồi! khỏi phải che vs dấu.-Vân cười

Hai người đứng nói chuyện cả giờ ra chơi bên hành lang lớp Vân, hết giờ ra chơi, mỗi người về một lớp, vừa đi Vân vừa nghĩ trong bụng "Ờk, nhìn cũng được, nói chuyện cũng vui, mà ốm vs hơi lùn" hahaha =))
Từ bữa hôm đó, anh với Vân vẫn hay gặp nhau nói chuyện, đều đặn mỗi tuần vài lần trên trường, còn về nhà thì online yahoo chat chít....

....................

Tối trước ngày sinh nhật của Vân, anh online yahoo pm (Vân không xài đt nên khó liên lạc, chỉ có thể liên lạc bằng yahoo)

-Chiều mai học xong đi vs anh nha
-Ờkm! mà về sớm á, tại nói vs nhà là đi học bù nên không đi về trễ đc đâu
-Ờk, về sớm, hôm nay mưa, cầu trời hôm sau đừng có mưa
-Mưa thì sao? Mưa cho mát
-Thôi! đừng có mưa, mưa là anh khóc nguyên tuần á
-Ờkm, thôi đi ngủ đây
-Ờk, ngủ ngon

.....................

Hôm nay 5/10/2011, sinh nhật lần thứ 15 của Vân, đối với Vân, cái ngày này không có gì quan trọng cả, cũng chỉ bình thường như mọi ngày trong tuần, chỉ mang một ý nghĩa đơn giản là ngày Vân được sinh ra trong cuộc đời mà thôi.... Buổi chiều, anh học xong, đứng đợi Vân rồi cùng đi ra nhà xe với Vân, và chở Vân đi vòng vòng cái huyện nơi anh đang ở. Anh ghé vào ghế đá công viên, ngồi xuống, lấy bánh mì ra cho Vân ăn đỡ đói, vì trời cũng chập tối rồi.

-Lát nữa xún đây với anh chút xíu rồi về nhé
-Đi đâu ạh?
-Thì cứ đi rồi biết

Cũng khoảng 6h30 tối rồi, vì là tháng 10 nên 6h đã tối thui rồi. A lên xe, chở Vân đi... bánh kem, hoa, anh tặng đầy đủ cho Vân. Anh chở Vân đến một cái công viên nho nhỏ. Ở đó có những đứa con nít đang chạy nhảy, vui đùa dưới cái ánh sáng lung linh, mờ ảo của những ngọn nến được xếp thành hình trái tim. Rồi đám con nít giải tán, chỉ còn có Vân và anh ở đó. Cả hai im lặng một hồi lâu, Vân múôn về, anh mới ngập ngừng nói. 1 đứa nhóc chạy lại, dập tắt tất cả nến, chỉ còn lại 1 ngọn nến nhen nhói cháy, anh ngập ngừng mở lời

-Chấp nhận anh làm bạn trai nhé...
-...
-Nhé!
-Ờkm.-Vân gật đầu nhẹ nhàng

Anh cười, rồi cùng Vân đi về... Vân quen một người như thế đó, tình đầu của Vân như thế đó. Chưa có tình cảm, chưa biết nhiều về người đó, lúc quen nhau, Vân chỉ muốn lấp cái khoảng trống của Duy, Vân chỉ muốn có người để Vân nhớ đến mỗi đêm về mà không làm trái tim Vân đau...

Hình ảnh đã đăng



Khoảng 1 tuần sau, là sinh nhật của anh...Tối hôm ấy, Vân đã dám cúp một buổi học thêm, để đi với anh. Nhưng, lần này không như lần trước, không được như ý muốn. Khi đang được anh chở đi vòng vòng, thì tình cờ anh trai của Vân bắt gặp, Vân rối không biết làm gì nên kêu anh chở chạy xa anh trai ra. Sau khi khuất anh trai, thì Vân với anh có cãi nhau đôi chút, lúc đó Vân đã đuổi anh xuống xe ngay ngày sinh nhật của anh

-Xuống, anh xuống xe đi. Không đi chơi nữa, đi học đây, anh xuống xe đi.-Vân đuổi anh xuống
-...
-Xuống xe
-Thôi mình vào uống nước đi-Anh nói
-Ờk, lỡ gặp anh hai nữa thì sao?

Rồi anh tấp xe vào 1 quán kem, vừa đặt cặp ngồi xuống, anh hai Vân lại chạy ngang qua, Vân sợ quá, chạy núp vào tường, nhưng anh hai thấy, vừa chạy vừa nói to "Thấy rồi, Khỏi phải trốn!!!"... Lúc đó đầu Vân trống rỗng, chẳng suy nghĩ được gì vì sợ, Vân ngồi bệt xuống nền, ụp mặt xuống, mặt rưng rưng. Vân không nghĩ là đang ngồi trong quán người ta, Vân không nghĩ là anh đang đứng đó, Vân chẳng nghĩ gì hết, lúc đó Vân như một đứa con nít không biết suy nghĩ. Anh đỡ Vân ngồi lên ghế, Vân vẫn ụp mặt khóc, Vân chẳng nghĩ đến người khác đang nhìn anh và Vân như thế nào... Sinh nhật anh mà Vân làm anh buồn, anh mất mặt đến thế, chắc anh bực, anh ghét Vân lắm... Nhưng anh không nói, anh không hề chấp, anh chịu đựng... Và tiếp tục quen nhau.

.....................

Khoảng 1 tháng sau... Gần đến 20-11, ngày nhà giáo Việt Nam, trường tổ chức hội diễn văn nghệ. Lớp anh tham gia tiết mục nhảy, có cả anh nhảy nữa. Vân thường được nghe anh kể về những lần anh đi nhảy, nhưng chưa bao giờ Vân được nhìn anh nhảy.

Sáng hôm đó, cái ngày anh dẫn Vân đến phòng tập nhãy của nhóm anh, Vân mới đc thấy cảnh anh tập luyện.

-Tính đến bây giờ anh nhãy được 5 năm rồi á-Anh nói
-Ờkm! Lâu quá nhỉ? ^^!
-Ờk! Anh bỏ một năm không nhảy, nên giờ tính là 4 năm thôi!
-Hì hì...

Tới ngày diễn, tiết mục cũa lớp anh chuẩn bị được mọi người chờ nhiều nhất. Lúc lớp anh diễn, mọi người vỗ tay, hò hét, Vân cảm giác thấy anh rất vui, mặc dù nhảy rất mệt nhưng anh vẫn rất vui. Vân không nói gì, không biểu hiện gì khi nhìn thấy anh diễn, nhưng trong lòng Vân thấy vui.

......................

Rồi qua ngày nhà giáo thì Vân và anh lại hì hục học hành ôn tập cho việc thi học kì 1 nên rất ít gặp nhau, kể cả việc onl chat cũng tạm thời bị gác lại. Cả tuần không được gặp anh, không được nói chuyện, chat chít vs anh, tự nhiên trong lòng Vân thấy nhớ, mong được gặp anh, có hôm buổi tối nhớ anh mà Vân khóc. Ngày thi xong thì cũng tới Noel... Vân chuẩn bị cho anh một món quà đầu tiên, thật bất ngờ ^^~. Một chú gấu tuyết trắng. Xung quanh Vân xếp những mảnh giấy ghi chữ trong đó, Vân muốn anh tìm trong những tờ giấy đó, một mảnh giấy duy nhất có ý nghĩa, Vân xếp nhỏ gọn mảnh giấy ấy, nhét thật kĩ vào chú gấu bông, để xem anh có tìm được không. Tối Noel anh và Vân cùng đi chơi, đi đến những nhà thờ rực sáng ánh đèn, đến những con đường đông nghẹt người.

-Nè! Quà noel nè!-Vân cầm cái hộp quà đưa cho anh khi đứng trước nhà của anh
-Ờk! Bự thế?
-Ờkm! Lấy đi.-Vân đưa hộp quà, vòng xe trở về nhà thờ để dự lễ
Tối hôm sau, Vân đi chơi với anh, Vân hỏi:
-Tìm được cái gì trong đó chưa?
-Rồi, mực đỏ mới ghê, 3 dấu chấm than để làm gì vậy?
-Tại mấy tờ giấy kia ghi bằng mực xanh, tờ giấy đó đặc biệt nên màu đỏ
-Ờkm! mà trong đó ghi gì vậy? anh học ngu tiếng anh lắm, không hiểu?
-Không hiểu thì thôi!-Vân giận quay mặt đi
Bên trong tờ giấy là 3 chữ tiếng anh, viết bằng mực đỏ "I Love You!!!"

Hình ảnh đã đăng

Một Noel trôi qua, Noel đầu tiên Vân được đón cùng bạn trai, Noel đầu tiên Vân tặng quà cho người khác, tất cả đếu là những thứ đầu tiên, xa lạ với Vân...Tối Noel đó, Vân còn quen được thêm một người bạn, là bạn thân của anh. Anh Nam Anh. Người có vẻ ngoài đầy lạnh lùng, đẹp trai, có thể nói là có vẻ ngoài mà con gái thích.

Từ ngày noel hôm đó, Vân, anh Cường (bạn trai Vân) và anh Nam Anh chơi khá thân. Những lúc Vân có chuyện buồn hay cãi nhau với Cường thì Nam Anh là người luôn lắng nghe và chia sẽ với Vân. Những lúc Vân cần, chỉ cần nhắn tin thì Nam Anh đều đến nói chuyện với Vân, chia sẻ với Vân.

.....................

Tết nguyên đán tới, học sinh được nghỉ học dài ngày, và đó là những ngày nghĩ không gặp nhau của Vân và anh... Đêm 29 tết, Vân được đi chơi, Vân và anh hẹn gặp...tại cái công viên nhỏ ngày quen nhau.

-Hồi nãy dô nhà con Mi chơi, chị nó lì xì nè!-Vân vừa nói vừa lôi trong túi ra 1 cái phong bao lì xì
-Đâu đâu, sao không lì xì anh với?
-Mơ đi, còn lâu mới có nhá!hahaha
-Buồn luôn!
-Ờk! Mà người lớn phải lì xì con nít chứ, lì xì đi chứ!!
-Xíu nữa lì xì cho, làm gì đòi ghê vậy?

Vân ngồi nói chuyện với anh, 2 người nói đủ thứ chuyện trên đời, rất vui vẻ làm thời gian như trôi qua nhanh hơn rất nhiều, mới đó đã gần 11h khuya rồi, Vân phải về để đón giao thừa với gia đình... Đang ngồi nhìn mây trời ngơ ngác, anh quay sang rồi "kiss" lên má Vân một cái làm nó đỏ cả mặt, vì lần đầu tiên nó bị kiss lên mặt mà (hên là trời tối anh không nhìn thấy, không chắc ngại chết quá =)) )
-Đấy! Lì xì đấy!! Về thôi để bị ba mẹ chửi nào!
-...

Mấy ngày tết Vân không gặp anh vì phải ở nhà với gia đình. Vài ngày sau, Vân, anh và anh Nam Anh rủ nhau cùng đi xem phim. Vân hớn hở một phần vì sắp được gặp anh, một phần vì được đi chơi.Bữa đó đi chơi rất vui, nhưng buổi tối về, Vân và anh xích mích, nó làm anh giận vì cái tính cách hay im lặng của mình. Anh hỏi nó mà nó không trả lời nên bữa đó anh giận nó nhiều lắm...

Buổi sáng, Vân cầm điện thoại lên soạn tin nhắn dài dòng (Ba mẹ mới mua điện thoại cho) gửi cho anh:

-Anh đừng có giận nữa. Nếu có làm gì sai, thì xin lỗi. Từ nay sẽ thay đổi. Không im lặng như thế nữa. Anh đừng giận nữa!!!
Vân bấm send, chờ hồi lâu, điện thoại nó báo có tin nhắn mới, nó nhanh tay chộp lấy điện thoại mở đọc tin nhắn:
-Ừk! Không giận nữa, từ giờ không muốn nghe lời xin lỗi nữa. Nếu làm điều gì có lỗi. Anh sẽ là người xin lỗi ngược lại!

Vân đọc dòng tin nhắn mà mắt nó cay cay, nước mắt trào ra, Vân đang khóc, nó sợ mất anh! Rồi nó cố làm cho anh vui bằng những dòng tin nhắn kể chuyện cười, anh cũng thôi không giận nó nữa.

..................

Quen anh lâu dần, Vân yêu anh từ từ, từng chút một, nó để anh đi vào trái tim nó từng bước một, chậm nhưng chắc. Vân tin rằng anh cũng yêu nó, không nhiều nhưng đủ để nó có lòng tin yêu anh. Nhưng khi quen lâu dần, Vân cố tìm hiểu về anh kĩ hơn, nhưng càng cố tìm hiểu, Vân càng cảm thấy buồn, Vân đã nghe anh kể trước khi quen nó anh còn quen nhiều người nữa, nhưng Vân không nghĩ rằng khi nó biết rõ hơn về những điều đó thì nó sẽ buồn thế nào. Vân đã khóc, khóc rất nhiều, nhưng anh không biết Vân đã khóc. Bề ngoài Vân đã thể hiện mình rất cứng rắn, Vân luôn tỏ ra mạnh mẽ với mọi người, nhưng mỗi khi buồn, mỗi lần bị anh giận, nó đã tự làm mình đau. Có lần Vân bị anh giận, Vân đã tự rạch tay mình ra, đến nỗi hôm sau bị sốt cao hành hạ, nhưng tối hôm đó anh nói muốn gặp, Vân lại gắng gượng, bỏ qua cơn sốt cao với cánh tay chảy máu của mình, Vân chạy xe đến với anh, để anh biết Vân yêu anh thế nào. Vân yêu anh hơn cả bản thân của mình.

-Tay bị gì thế?-Anh hỏi giọng gắt ghẻo
-Cắt tay.-Vân vẫn trả lời cộc lốc như mọi khi
-Sao lại cắt?
-Bị khùng nên cắt.-Tim Vân nhói đau, nó vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ
-Ờk! khùng thiệt rồi! Điên hả, Sao tự nhiên lại cắt tay?-Anh gắt lên với Vân
-Khùng đấy!!!
Anh cầm cánh tay nó rạch, cầm thật chặt, Vân đau nhưng chịu đựng. Anh sờ trán nó:
-Sốt àk?
-Ờkm, sốt từ sáng tới h, sao anh biết
-Sáng tụi con Mi, thằng Nam Anh nó nhắn tin nói rạch tay, bệnh sốt này nọ mà không tin, h thấy mới tin bị khùng!
-Sao người ta nói thật thì không tin đi!-Vân nói nhỏ, giọng như mếu
-Ai biết lại khùng như thế đâu!

Rồi Vân với anh lại làm hòa, hết giận không cần lời xin lỗi của Vân, vì Vân không muốn nhắc đến chữ xin lỗi lần nữa trước mặt anh.

.....................

Tới ngày trường tổ chức cắm trại. Vân, anh, Nam Anh, Mi, Duy và cả anh hai của Vân đều học chung trường nên đều cắm trại chung.
Buổi sáng anh hai Vân chở Vân lên trường, nhân lúc anh hai đi gửi xe, Vân lon ton chạy lại chỗ trại của anh đang dựng đưa nhanh cho anh hộp sữa:

-Nè! sữa nè, uống đi rồi làm tiếp, về trại dựng trại đây!-Vân nói rồi chạy nhanh về trại

Buổi trưa, khi các lớp đã làm trại xong trại, Vân nhí nhảnh cùng bạn bè chụp hình, lưu lại cái ngày cắm trại hôm đó, anh và Nam Anh cũng rủ nhau qua trại Vân chơi, Vân đòi chụp hình với anh, Nam Anh cầm máy chụp dùm, đó là những tấm hình đâu tiên Vân và anh chụp cùng, Vân rất vui. Buổi chiều anh mượn điện thoại của Vân, Vân cho anh mượn mà không nghĩ nhiều, anh đã xóa đi những tấm hình buổi trưa Vân chụp cùng anh. Khi Vân biết được, Vân buồn lắm, rất rất buồn.

-Sao xóa hình chụp rồi?-Vân mếu máo hỏi anh
-Tại anh xấu quá, chụp hình làm xấu hình nên xóa rồi
-Tự nhiên xóa, lâu lâu mới được chụp chung như thế mà xóa :((
-Ừk! Rồi sao?-Anh giận khi thấy Vân nhõng nhẽo
-Không có gì! xóa rồi thì thôi!

Chiều đến Vân và anh xuống sân trường tham gia trò chơi. Tối thì cùng nhau ngồi ghế đá nói chuyện. Vân và anh nói chuyện tới sáng mới về trại ngủ xíu rồi dậy tháo trại. Ngày cắm trại trôi qua cũng vui vẻ nhưng thật ra Vân không vui, vì lý do mấy tấm hình.

1 tuần sau bữa cắm trại, lớp Vân tổ chức đi chơi Vũng Tàu,Vân cũng muốn anh đi với mình nên đã nài nỉ anh đồng ý đi. Vân vui mừng khi anh đồng ý. Hôm đi chơi, Vân rất rất vui, vì đây là lần đầu tiên anh và Vân được đi chơi xa với nhau như vậy. Hôm đó cũng là lần đầu tiên Vân được nắm tay anh đi trên cát biển, được nắm tay anh leo núi, được cùng anh nắm tay đi bộ công khai như vậy, vì ở chỗ anh và Vân sống thì 2 đứa quen nhau không công khai, chỉ lặng thầm nên chưa bao giờ Vân được nắm tay anh công khia đi bộ ngoài đường. Vân hạnh phúc lắm, vui lắm.

-Hình như đây là lần đầu tiên mình nắm tay đi bộ ngoài đường á!-Vân nói bên tai anh
-Ờk! Chứ dưới chỗ nhà mình thì toàn đi xe không sao mà nắm haha
-Ờkm! Thích được đi bộ nắm tay như vầy ghê ^^!
-Mỏi chân thấy mồ-Anh giỡn
-Mà vui!
-Ờk, thích được như vậy ha!
-Ờkm...

Cả anh và Vân dường như quý cái giây phút đó, giây phút được nắm lấy tay người mình yêu, đặt chân lên những bãi cát trắng mịn, gió thỗi qua mang tai làm mái tóc xõa ra cũa Vân bay theo gió rối lên, lãng mạn...

.........................

Tháng 4, cái tháng xảy ra nhiều rắc rối, nhiều tranh cãi, nhiều giận hờn, nhiều nỗi đau nhất giữa hai người yêu nhau, Vân và anh. Một người đã nói với Vân rằng "Vân sẽ chia tay vào tháng tư, nếu không chia tay thì Vân sẽ được ở bên người Vân yêu mãi mãi". Trước đó Vân đã không tin, nhưng cái tháng tư đó thật sự đáng sợ, tháng tư Vân đã khóc rất nhiều, đã đau rất nhiều, Vân đã từng nghĩ sẽ buông tay anh ra.

Một ngày của tháng tư tồi tệ. Vân cùng anh và Nam Anh đi xem anh thi hát. Vân và Nam Anh đã chọc ghẹo anh bằng cách Nam Anh sẽ như bạn trai của Vân, còn anh thì không là gì cả. Những tưởng đó chỉ là trò vui, nhưng trong lúc giỡn, Vân để ý anh không để ý gì tới mình và Nam Anh đang làm gì, mà anh đang hướng về "người cũ", dường như anh thấy người cũ, rồi anh giận điều gì đó. Vân đã nhìn thấy vậy, Vân muốn chọc anh cười, nhưng anh không để ý tới Vân. Vân hét lớn lên "Anh bị gì vậy", anh không để ý tới Vân đang ngồi kế bên an, mắt anh vẫn cứ nhìn về phía người cũ. Lúc đó Vân rất đau, tim vân nhói lên, Vân cố kìm mình, Vân cố mạnh mẻ, Vân không muốn khóc trước mặt anh.

-Wêy! sao vậy? quay ra nhìn cái coi, nhìn gì bến đó?-Anh gọi Vân
-Hồi nãy kêu không nghe mà!-Nước mắt Vân tự nhiên trào ra, Vân không kìm lại được. Vân khóc.
-Xin lỗi, anh xin lỗi mà!-Anh lấy tay gạt nước mắt Vân
-...- Vân không nói gì, nước mắt cứ trào ra, Vân không bằng người cũ của anh sao? Vân ngồi kế bên anh nhưng anh không quan tâm gì đến Vân? Tại sao? Chẳng lẽ anh còn tình cảm với người cũ?- hàng ngàn câu hỏi cứ hiện lên trong đầu Vân mà không có lời giải đáp
-Nín đi, tới anh hát rồi kìa, không nín anh không hát đâu á! Cười cái rồi anh lên hát coi!-Anh nói nhanh vì đã đến lượn anh thi
-Ờk! Hát đi!-Vân cố cười rồi đẩy anh lên hát
-Em sao vậy Vân?Sao lại khóc?-Nam Anh cất giọng hỏi khi anh đã lên sân khấu
-Em tức!-Vân trả lời
-Sao lại tức?
-Em không bằng người cũ của anh Cường àk? Em ngồi kế bên ảnh như thế mà ảnh không quan tâm, ảnh chỉ nhìn về người kia?
-Chắc không phải đâu, chắc 2 người đó chỉ là bạn thôi!-Nam Anh giải thích
-Hát được không? Đang nói gì vậy?-Anh chạy lại chỗ Vân và Nam Anh đang ngồi hỏi
-Ờk! hay-Vân và Nam Anh trả lời

Rồi 3 cả cùng nhau đi ăn rồi ai về nhà nấy...


Một ngày khác, cũng trong cái tháng tư ấy. Vân lại cãi nhau với anh, lý do là nhiều lần Vân ham ngủ, đang nhắn tin với anh mà lại ngủ quên. Cãi nhau lớn lắm, cả 2 đều rất giận. Vân đã nói lời chia tay, lần đầu tiên Vân nói chia tay. Vân cầm điện thoại, bấm từng chữ một, rõ ràng.
-Mình chia tay anh nhé! Cám ơn anh vì đã ở bên những lúc vui buồn, cám ơn anh vì đã chọc cười, cám ơn anh vì tất cả mọi thứ. Xin lỗi anh vì những điều đã làm anh không vui, xin lỗi anh vì tất cả. Anh à! mình làm bạn anh nhé! dù mình không thể bên nhau nhưng xin anh hãy là bạn, vì dù sao chúng ta đã từng rất hạnh phúc bên nhau! chúc anh hạnh phúc!-Vân bấm send, tim nó nhói lên, đau lắm, nó không khóc, vì chẳng còn nước mắt để khóc, Những ngày trước đó Vân đã khóc rất nhiều rồi, nên bây giờ chẳng còn khóc được nữa, mặc dù nó đang rất rất đau. Nó cố gắng mỉm cười, nó tự nhủ rằng sẽ sống tốt khi không có anh, rằng sẽ vui vẻ như bình thường, sẽ mạnh mẽ.

-Tối nay gặp nhau lần cuối đc không?-Anh nhắn lại
-Ờkm, đc. mấy giờ?
-Ờk, mấy giờ thì được?
-5h đc không?
-Sớm thế? 7h đi!
-Ờkm, đc ạh!

Một cuộc hẹn "cuối cùng" mà anh dành cho Vân ư? Vân hé môi mỉm cười, giọng cười cay đắng, nuốt hết nước mắt, Vân cố bình thường, vui vẻ đi học. Trên trường, Vân vẫn vui vẻ, nói chuyện, chạy giỡn như bình thường, không ai biết rằng tim Vân đang rất đau. Chiều về Vân ghé vào ngồi một mình trong quán trà sữa quen thuộc. Cố nhớ lại mọi kỉ niệm đẹp. Chợt điện thoại rung báo tin nhắn:

-Được rồi, qua đi thôi!-Anh nhắn
-Ờk! chờ xíu, đang qua!-Nó gửi tin nhắn rồi chuẩn bị tinh thần đi gặp anh

Đến nơi, Vân đứng chờ anh. Anh bước ra, nhìn Vân, mỉm cười. Vân cười lại rồi quay đi chỗ khác. Anh và Vân vẫn nói chuyện bình thường. Anh chở nó đến quán trà sữa lúc nãy nó vừa ngồi, rồi anh với Vân lại cùng nhìn nhau cười. Không nói gì, không trách móc gì, không nhắc nhớ gì đến việc chia tay, anh với Vân vẫn như 1 đôi. Cười nói vui vẻ. Anh chở Vân đến công viên ngày nào. Ngồi đó, anh hỏi:

-Muốn chia tay không?
-Anh muốn không?-Vân hỏi ngược lại
-Anh hỏi trước, trả lời đi!
-Không muốn!-Vân dứt khoát
-Vậy sao nói? Biết hồi trưa anh không ăn cơm vì tin nhắn đó không? Đang ngồi học, nhận được tin nhắn đó, mở ra đọc được mấy chữ đầu, không học được nữa. Biết không?
-....

Rồi anh ôm Vân vào lòng, tất cã buồn đau, giận hờn Vân đều bỏ qua hết. Vân chĩ muốn mãi được anh ôm như thế. 9h, tới giờ về nhà của cả 2 đứa

-Đừng buông tay anh nha!-Anh nắm lấy tay Vân, nhẹ nhàng nói
Vân cười trừ không trả lời, anh hôn lên má Vân, hạnh phúc.
Cuối cùng thì tháng tư tồi tệ cũng trôi qua với biết bao nhiêu đau thương, buồn khổ, khóc lóc. Thay vào đó là vế sau của câu nói "Nếu không chia tay, Vân và người đó sẽ ở bên nhau mãi mãi"
Chia sẻ bài viết này: :

Post a Comment

 
Support : Creating Website | Johny Template | Mas Template
Copyright © 2011. .:: Blue Rose ::. - All Rights Reserved
Template Created by Creating Website Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger