Hôm đó, anh bảo nó 8h tối hãy đến đi chơi, nhưng nó thì nói với mẹ là 7h học, nên hôm đó nó phải vào quán trà sữa ngồi một mình hơn 1 tiếng. Ngoài trời đang mưa nhỏ.
-Qua đi chơi zk ui!-Tin nhắn từ anh lúc 8h15’
-Ờ, giờ qua.
Vân chạy xe dầm mưa đến với anh. Anh cùng nó chạy xe dưới cơn mưa nhỏ. Chợt mưa lớn dần lên, anh chạy tấp vào quán nước. Ngồi uống nước được một lát, khoảng 8h50’ mẹ anh gọi điện kêu anh về.
-Về nha-Anh nói
Nó bật dậy khỏi ghế, không nói một lời, mặt xìu xuống, leo lên xe. Anh lên xe, chạy được một đoạn, mưa to phải chạy vào trú dưới hiên nhà người ta. Anh quay lại thấy mặt nó xị xuống, anh cố hỏi chuyện gì thì nó bật khóc. Nó khóc không thành tiếng, nước mắt thì cứ chảy dài trên má, anh luống cuống xin lỗi, lau nước mắt, hỏi nó bị gì, nhưng nó vẫn không nói gì. Khóc được một lúc thì nó nín “Trễ rồi, về đi”. Lúc này anh mới nhận ra là nó giận gì, lật đật xin lỗi ríu rít, nó thì không nó một lời. Về tới nhà, nó mở điện thoại, thấy có tin nhắn từ anh.
-Zk ơi đừng giận ck nha nha.
-Ờ, không giận đâu. Zk dầm mưa lên đó, rồi một mình ngồi trà sữa một tiếng rưỡi đồng hồ, rồi lại dầm mưa chạy qua với ck, đi chơi được một lát thì ck nói “về nha”, rồi zk lại dầm mưa về.
-Ck xin lỗi zk mà, ck xin lỗi mà. Zk đừng giận nữa, ck xin lỗi vì đã làm phiền zk, sao nãy zk không nói “thôi từ từ rồi về”, nếu zk nói vậy dù ck có bị đuổi ra khỏi nhà thì ck cũng ở bên zk mà.
-Thôi zk không có giận ck đâu.
-Hix… Ck thấy ck nhiều lúc không xứng với zk, ck toàn là làm cho zk buồn, khóc nhiều không à, ck không làm cho zk vui, hạnh phúc gì hết.
-Vậy thì ck ráng mà thương zk nhiều lên ^^~
-Ck ráng rồi đó, mà ck vẫn làm cho zk buồn đấy thây, nhiều lúc tự hỏi không biết sao zk lại yêu ck, thương ck, ck không giỏi bằng người khác, không đẹp bằng người khác, không biết gì hết, sao zk lại thương ck?
-Ck ngốc quá, nghĩ gì không à. Không có suy nghĩ tùm lum vậy nữa.
-Ờ, nghe lời zk, yêu zk nhất trên đời thế giới luôn, zk ngủ ngon nha!
-Ck ngủ ngon
Haizzz… Nó nhắm mắt ngủ một mạch tới sáng.
Ngồi online, yahoo Vân báo có thư mới, vào đọc, có bình luận mới về bức ảnh của nó trên facebook. Nó vào face book để xem, có một bình luận về tấm hình của nó:
“Chu chu cái mỏ muốn cắn quá”
Nó trả lời lại
-Chu chu lên để cho người ta cắn mà
Rồi nó và người đó cùng nói chuyện, một hồi nói chuyện thì nó biết người đó tên Tuấn, nhà cũng khá gần nhà nó. Rồi nó và Tuấn trao đổi sđt để làm quen.
Vân và Tuấn chưa gặp mặt, nhưng Tuấn thì ngày nào, lúc nào cũng nhắn tin cho Vân. Vân cũng kể cho anh biết mọi việc, cho anh coi các tin nhắn nó nhắn với Tuấn. Anh cũng không cấm cản nó nhắn tin với Tuấn, anh chỉ bảo nó phải giữ khoảng cách nếu có gặp Tuấn thôi, và nó cũng hứa với anh. Rồi hôm nọ, Tuấn nhắn tin hẹn hôm sau gặp Vân.
-Mai gặp nhau nha?
-Ở đâu?
-Quán trà sữa
-Mấy giờ?
-3h được không?
-Ừa được
-Vậy mai 3h gặp nha, mong được gặp Vân quá hihi
Sáng hôm sau, anh phải lên Thành Phố học ôn để thi Đại học tiếp. Anh đi vào sáng sớm, lúc Vân vẫn còn đang ngủ, nó không ra tiễn anh được, một mình anh đi lên Thành Phố tiếp tục việc học. Khi Vân ngủ dậy cũng là lúc anh đã đặt chân lên Thành Phố, nó buồn lắm, nằm trong phòng, nước mắt rưng rưng muốn khóc vì nhớ anh, kéo mền lên đắp vì nó thấy lạnh. (9h sáng nóng muốn chết mà nó lạnh @@!) Nó bị sốt vì mấy ngày nay phải dầm mưa chạy lên chạy xuống để được gặp anh. Mệt mỏi nhắm mắt ngủ một giấc nữa, mở mắt ra đã gần 3h chiều rồi, nó chợt nhớ rằng có hẹn với Tuấn. Vân mệt mỏi lê than đi tắm cho tỉnh. Nó chạy xe đến quán trà sữa như đã hẹn. Ngồi một lát thì Tuấn đến.
-Đến lâu chưa?-Tuấn hỏi
-Lâu rồi, khoảng nửa tiếng
-Ặc…
Ngồi đối diện nhau được một lúc. Quán vắng, Tuấn chuyển sang ngồi kế Vân.
-Quen Tuấn nha!
-Ơh?
-Nha!
-Không biết. Mới gặp lần đầu mà
-Nhưng Tuấn gặp Vân nửa năm trước rồi, nhớ Vân đến tận bây giờ
-Không biết mà, tìm hiểu thêm đi
-Khỏi cần tìm hiểu nữa. Quen Tuấn nha!
-Vân không như vẻ ngoài đâu, không ngây thơ đâu, tìm hiểu kĩ đi rồi nói sau chưa muộn
-Không, bây giờ à, đồng ý nha
-Không biết mà, tìm hiểu đi. Vân nói xạo nhiều lắm đó.
-Kệ
-Thật không? Nếu biết Vân nói xạo thì sao? Ráng chịu nha?
-Vân nói xạo gì?
-Chịu không? Ráng chịu nha?
-Ừk, Vân xạo gì?
-Ừ, nhớ đó, có gì biết Vân là người như thế nào thì lúc đó đau ráng chịu nha.
Vân đứng vội dậy, bước nhanh về. Vân không biết phải làm sao hết, trong đầu Vân bây giờ trống rỗng, nó nhức đầu quá rồi. Bây giờ nó phải làm gì đây?
-Qua đi chơi zk ui!-Tin nhắn từ anh lúc 8h15’
-Ờ, giờ qua.
Vân chạy xe dầm mưa đến với anh. Anh cùng nó chạy xe dưới cơn mưa nhỏ. Chợt mưa lớn dần lên, anh chạy tấp vào quán nước. Ngồi uống nước được một lát, khoảng 8h50’ mẹ anh gọi điện kêu anh về.
-Về nha-Anh nói
Nó bật dậy khỏi ghế, không nói một lời, mặt xìu xuống, leo lên xe. Anh lên xe, chạy được một đoạn, mưa to phải chạy vào trú dưới hiên nhà người ta. Anh quay lại thấy mặt nó xị xuống, anh cố hỏi chuyện gì thì nó bật khóc. Nó khóc không thành tiếng, nước mắt thì cứ chảy dài trên má, anh luống cuống xin lỗi, lau nước mắt, hỏi nó bị gì, nhưng nó vẫn không nói gì. Khóc được một lúc thì nó nín “Trễ rồi, về đi”. Lúc này anh mới nhận ra là nó giận gì, lật đật xin lỗi ríu rít, nó thì không nó một lời. Về tới nhà, nó mở điện thoại, thấy có tin nhắn từ anh.
-Zk ơi đừng giận ck nha nha.
-Ờ, không giận đâu. Zk dầm mưa lên đó, rồi một mình ngồi trà sữa một tiếng rưỡi đồng hồ, rồi lại dầm mưa chạy qua với ck, đi chơi được một lát thì ck nói “về nha”, rồi zk lại dầm mưa về.
-Ck xin lỗi zk mà, ck xin lỗi mà. Zk đừng giận nữa, ck xin lỗi vì đã làm phiền zk, sao nãy zk không nói “thôi từ từ rồi về”, nếu zk nói vậy dù ck có bị đuổi ra khỏi nhà thì ck cũng ở bên zk mà.
-Thôi zk không có giận ck đâu.
-Hix… Ck thấy ck nhiều lúc không xứng với zk, ck toàn là làm cho zk buồn, khóc nhiều không à, ck không làm cho zk vui, hạnh phúc gì hết.
-Vậy thì ck ráng mà thương zk nhiều lên ^^~
-Ck ráng rồi đó, mà ck vẫn làm cho zk buồn đấy thây, nhiều lúc tự hỏi không biết sao zk lại yêu ck, thương ck, ck không giỏi bằng người khác, không đẹp bằng người khác, không biết gì hết, sao zk lại thương ck?
-Ck ngốc quá, nghĩ gì không à. Không có suy nghĩ tùm lum vậy nữa.
-Ờ, nghe lời zk, yêu zk nhất trên đời thế giới luôn, zk ngủ ngon nha!
-Ck ngủ ngon
Haizzz… Nó nhắm mắt ngủ một mạch tới sáng.
Ngồi online, yahoo Vân báo có thư mới, vào đọc, có bình luận mới về bức ảnh của nó trên facebook. Nó vào face book để xem, có một bình luận về tấm hình của nó:
“Chu chu cái mỏ muốn cắn quá”
Nó trả lời lại
-Chu chu lên để cho người ta cắn mà
Rồi nó và người đó cùng nói chuyện, một hồi nói chuyện thì nó biết người đó tên Tuấn, nhà cũng khá gần nhà nó. Rồi nó và Tuấn trao đổi sđt để làm quen.
Vân và Tuấn chưa gặp mặt, nhưng Tuấn thì ngày nào, lúc nào cũng nhắn tin cho Vân. Vân cũng kể cho anh biết mọi việc, cho anh coi các tin nhắn nó nhắn với Tuấn. Anh cũng không cấm cản nó nhắn tin với Tuấn, anh chỉ bảo nó phải giữ khoảng cách nếu có gặp Tuấn thôi, và nó cũng hứa với anh. Rồi hôm nọ, Tuấn nhắn tin hẹn hôm sau gặp Vân.
-Mai gặp nhau nha?
-Ở đâu?
-Quán trà sữa
-Mấy giờ?
-3h được không?
-Ừa được
-Vậy mai 3h gặp nha, mong được gặp Vân quá hihi
Sáng hôm sau, anh phải lên Thành Phố học ôn để thi Đại học tiếp. Anh đi vào sáng sớm, lúc Vân vẫn còn đang ngủ, nó không ra tiễn anh được, một mình anh đi lên Thành Phố tiếp tục việc học. Khi Vân ngủ dậy cũng là lúc anh đã đặt chân lên Thành Phố, nó buồn lắm, nằm trong phòng, nước mắt rưng rưng muốn khóc vì nhớ anh, kéo mền lên đắp vì nó thấy lạnh. (9h sáng nóng muốn chết mà nó lạnh @@!) Nó bị sốt vì mấy ngày nay phải dầm mưa chạy lên chạy xuống để được gặp anh. Mệt mỏi nhắm mắt ngủ một giấc nữa, mở mắt ra đã gần 3h chiều rồi, nó chợt nhớ rằng có hẹn với Tuấn. Vân mệt mỏi lê than đi tắm cho tỉnh. Nó chạy xe đến quán trà sữa như đã hẹn. Ngồi một lát thì Tuấn đến.
-Đến lâu chưa?-Tuấn hỏi
-Lâu rồi, khoảng nửa tiếng
-Ặc…
Ngồi đối diện nhau được một lúc. Quán vắng, Tuấn chuyển sang ngồi kế Vân.
-Quen Tuấn nha!
-Ơh?
-Nha!
-Không biết. Mới gặp lần đầu mà
-Nhưng Tuấn gặp Vân nửa năm trước rồi, nhớ Vân đến tận bây giờ
-Không biết mà, tìm hiểu thêm đi
-Khỏi cần tìm hiểu nữa. Quen Tuấn nha!
-Vân không như vẻ ngoài đâu, không ngây thơ đâu, tìm hiểu kĩ đi rồi nói sau chưa muộn
-Không, bây giờ à, đồng ý nha
-Không biết mà, tìm hiểu đi. Vân nói xạo nhiều lắm đó.
-Kệ
-Thật không? Nếu biết Vân nói xạo thì sao? Ráng chịu nha?
-Vân nói xạo gì?
-Chịu không? Ráng chịu nha?
-Ừk, Vân xạo gì?
-Ừ, nhớ đó, có gì biết Vân là người như thế nào thì lúc đó đau ráng chịu nha.
Vân đứng vội dậy, bước nhanh về. Vân không biết phải làm sao hết, trong đầu Vân bây giờ trống rỗng, nó nhức đầu quá rồi. Bây giờ nó phải làm gì đây?

Post a Comment